Nhưng thật ra sự tùy tiện của Lục Tiểu Phụng thường xuyên ôm bần rượu, làm phiền Tây Môn Xuy Tuyết đang luyện kiếm bồi chính mình uống rượu, trên thế gian này, người có cái gan to lớn thế kia trên thế gian có lẽ cũng chỉ có một mình đại danh Lục Tiểu Phụng.
Tây Môn Xuy Tuyết ít uống rượu nhưng cũng không quá mức cự tuyệt, chẳng qua mỗi lần cũng chỉ uống một hai chén, sau đó liền im lặng ngồi ở một bên nhìn Lục Tiểu Phụng luôn miệng cằn nhằn, một ly rồi lại một ly, cho đến khi hắn không thể uống được nữa, Tây Môn Xuy Tuyết mới phân phó quản gia đem hắn về khách phòng, chính mình tiếp tục làm công việc còn dang dở.
Nếu so sánh với Lục Tiểu Phụng, Tư Không Trích Tinh không có đủ can đảm làm việc đó, hắn rất sợ Tây Môn Xuy Tuyết, lần trước đã được giáo huấn nên hắn không dám xuất hiện trước mặt của y.
Mọi chuyện phát sinh đều do Tây Môn Vô Hận phát hiện, một lần ngẫu nhiên, Tư Không Trích Tiên trộm uống Mai Tử rượu mà Lục Tiểu Phụng trộm từ trong Vạn Mai sơn trang ra, từ đó liền đối với hương vị của rượu này nhớ mãi không quên. Hắn cũng biết Vạn Mai sơn trang là nơi như thế nào, nhưng trong bụng của hắn chứa trùng rượu luôn không biết nghe lời mà quấy phá, hơn nữa sức hút của Mai Tử rượu đã đánh bạo được lý trí. Kết quả hắn liền không ngần ngại lặn lội đến Vạn Mai sơn trang uống rượu.
Tư Không Trích Tinh lần đầu tiên trộm thành công, lá gan cũng theo đó càng ngày càng lớn. Nhưng ngay tại thời điểm đó vận số của hắn không tốt đến như vậy, không nhưng bị Tây Môn Xuy Tuyết vừa vặn bắt gặp, còn suýt nữa chết dưới kiếm của Tây Môn Xuy Tuyết, nếu lúc đó Lục Tiểu Phụng vừa kịp lúc đuổi tới, chỉ sợ hắn "Thâu vương chi vương" sớm chân chính trở thành tử hầu tử.
Từ đó về sau, Tư Không Trích Tinh không dám bước vào Vạn Mai sơn trang dù chỉ nửa bước, thẳng cho đến khi Tây Môn Vô Hận thì chuyện này mới được thay đổi .
Bởi vì vô luận Tư Không Trích Tinh ở trong sơn trang làm sự tình gì, đều đem Tây Môn Vô Hận biến thành tấm chắn, Tây Môn Xuy Tuyết thì tuyệt đối không bao giờ giận chó đánh mèo đả thương đến Tây Môn Vô Hận, do đó cũng không truy cứu đến Tư Không Trích Tinh, lâu dần thì loại tình huống này cũng kéo dài cho đến bậy giờ.
Tư Không Trích Tinh bộ dáng thảnh thơi ngồi dưới gốc mai thụ, dường như đem sơn trang này biến thành nhà của y,cách đó không xa, Tây Môn Vô Hận tập luyện xong, chậm rãi hướng nới đó đi tới, ngửa đầu hỏi: "Tư Không Trích Tinh, người cũng đã ở Vạn Mai sơn trang này hơn nửa tháng rồi, còn không tính đi sao?"
"Đi? Vì cái gì phải đi?" Tư Không Trích Tinh xoay người, ngồi dạy, một bên tay ôm bầu rượu, một bên cười tủm tỉm nói: "Ở trong này chẳng những có thể ăn không trả tiền, lại có rượu tốt như vậy để uống, cho dù kêu ta đi làm hoàng đế thì ta nhất định cũng không đi !
'như thế nào ngươi đem nhà của ta biến thành cái khách sạn vậy…….', Tây Môn Vô Hận âm thầm lắc đầu, đây không phải lần đầu tiên nghe Tư Không Trích Tinh nói thế. Tây Môn Vô Hận cũng không phải thật tâm muốn đuổi hắn đi, nhưng vẫn còn điều băn khoăn nên mở miệng hỏi: "Ngươi không sợ cha ta không đủ kiên nhẫn , mà đem người đuổi ra sơn trang sao?"
"Sợ cái gì! Có ngươi ở trong này Tây Môn Xuy Tuyết sẽ không đuổi ta đi đâu." Tư Không Trích Tinh ngoài miệng thì nói cứng, bất quá sau một khắc hắn liền đứng hình hình giống hầu tử bình thường, nhanh nhen trốn ra phía sau Tây Môn Vô Hận, phía xa, một bóng hình nam tử bạch y tiêu sái đi tới.
Mai lâm cây lá rậm rạp, xanh mát, rừng mai uốn lượn quanh co, tựa như dòng suối nhỏ men theo con đường lát đá, nổi bật giữa tiên cảnh màu lục, bóng hình bạch y chẳng khác thiên tiên hạ phàm, gió cuốn nhẹ theo tà áo phiêu phiêu. Mỗi lần chứng kiến thời điểm như vậy, thần trí cũng Tây Môn Vô Hận hình như bị ai trộm mất, tâm trí không cách nào lặng yên, cho đến khi kiếm khí kinh người kia đập thẳng lên người, hắn mới bối rối mà phục hồi lại chút thần trí ít ỏi.
"Cha…………", Tây Môn Vô Hận định thần trong chốc lát, vô ý thức hạ mị nhãn, bản năng che dấu nội tâm chính mình, hình như bắt đầu gợn són
Tây Môn Xuy Tuyết cũng không để ý tới thái độ bất thường của Tây Môn Vô Hận, đối mắt kiếm chiếu hàn quang sắc bén vào cái người đang ẩn núp sau lưng của Tây Môn Vô Hận còn ai khác ngoài Tư Không Trích Tinh, không nhanh không chậm hạ lệnh trục khách: "Lục Tiểu Phụng đã muốn đi rồi." (đến lúc này màh còn không chịu đi nữa thì cũng biết mặt của vị lày dày như thế lào)
Tư Không Trích Tinh tuy là con "sâu rượu" nhưng cũng không ngốc đến mức nhìn không ra ý tứ của Tây Môn Xuy Tuyết, hơn nữa Tây Môn Xuy Tuyết không đối chình mình động thủ, lúc này mới đứng thẳng dậy, bước từ sau lưng của Tây Môn Vô Hận ra, "Lục Tiểu kê đi rồi sao? Vậy….. ta đây cũng xin cáo từ a."
Nói xong, thân hình của Tư Không Trích Tinh nhoáng lên một cái rồi biến mất sâu trong rừng mai, Tây Môn Vô Hận nghe được động tĩnh theo bản năng quay đầu lại, ngay tại thời điểm này hắn đã không còn nhìn thấy bóng dáng của "Thâu vương chi vương" rồi.
"Đi theo ta." Tây Môn Xuy Tuyết nói xong ba chữ liền xoay người rời đi, vẫn như trước giọng nói vẫn lạnh lùng như băng tuyết, mà hướng y đi tới lại chính là chỗ hắn thường luyện kiếm
Tây Môn Vô Hận không rõ Tây Môn Xuy Tuyết kêu chính mình đi tới tột cùng là có chuyện gì, nhưng theo hắn, chín phần mười y muốn khảo yếu võ công của hắn. Tây Môn Vô Hận tăng bước đi theo, âm thầm điều tiết nội tức chính mình, để có thể ứng đối với sự khiêu chiến của phụ thân.
Tây Môn Vô Hận tuy rằng là con, nhưng hắn lại không thích màu trắng, bởi vì màu tuyết trắng quá thuần khiết, quá tốt đẹp, hắn tự nhận mình không có điểm này, có lẽ chỉ có nhân tài Tây Môn Xuy Tuyết mới có thể xứng đôi với màu này, cho nên ngày thường vận huyền hắc y.Bọn họ nhất phụ nhất tử, nhật bạch nhất hắc, cũng là một đạo phong cảnh trong Vạn Mai sơn trang.
Tây Môn Xuy Tuyết cũng không có luyện kiếm, chỉ ngồi lẳng lặng tại thạch ghế, yên lặng nhìn vật đặt trên bàn, y chưa bao giờ biểu lộ cảm xúc trên khuôn mặt, nên cũng không thể biết được chính xác những suy tính trong đầu y.
Ngạc nhiên trước vẻ mặt của Tây Môn Xuy Tuyết, Tây Môn Vô Hận mới chuyển tầm mắt chú ý sang vật được đặt trên bàn, hóa ra là một vỏ kiếm, trường kiếm được khảm bạch ngân.So sánh với ô sao trường kiếm của Tây Môn Xuy Tuyết, vỏ kiếm này được rèn đúc khá công phu, trên thân được khảm trang sức, điêu khắc thành đóa bạch vân, nhưng lại không có hình thần long. Nhìn tổng thể, thanh kiếm này tao nhã,đại khí hai ưu điểm hoàn toàn trái ngược nhau, hắc bạch phân minh, rồi lại hòa quyện vào nhau làm tăng thêm sức mạnh, tuy niên đại cửu viễn (lâu đời), nhưng hào quang vẫn không có suy suyển.
Tây Môn Xuy Tuyết nâng thanh kiếm lên, lần thứ hai tính tế, chăm chú quan sát, sau đó nâng thanh kiếm tới trước mặt của Tây Môn Vô Hận.Theo bản năng nâng thủ tiếp nhận thanh kiếm, kiếm này cùng với kiếm của Tây Môn Xuy Tuyết có cùng kích cỡ, chính là lệ khí có hơi khiếm khuyết, nguyên nhân có lẽ quanh năm không có ẩm huyết, có thể khẳng định đây quả thật một thần binh lợi khí. Chậm rãi rút thanh kiếm ra khỏi vỏ, hàn khí từ thân kiếm phát ra ngưng trọng, nếu hắn nội công đã có chút thành tựu, tuyệt đối không trấn được thanh kiếm này.Cảm thấy hoảng sợ rất nhiều, Tây Môn Vô Hận trên mặt hiện ra tiếu ý, 'vân hậu tàng long, quả danh bất hư truyền.'
Ngay tại thời điểm Tây Môn Vô Hận tập trung chú ý vào thanh kiếm, Tây Môn Xuy Tuyết đã đi và trường nội, thân người đứng thẳng, góc áo theo gió mà tung bay, "Vô Hận, dùng thanh kiếm trên tay ngươi, tấn công ta."
Tây Môn Vô Hận lập tức khôi phục tinh thần, minh bạch Tây Môn Xuy Tuyết muốn khảo sát võ công của chính mình, hít một hơi thật sâu, tay cầm chuôi kiếm tỏa ra đầy hàn khí, bước đến vị trí đối diện với y.
"Cha, đắc tội." Dứt lời, Tây Môn Vô Hận rút kiếm tấn cong, hắn vô cùng hiểu rõ, trước mặt Kiếm Thần hết thảy tiểu xảo đều vô dụng, chỉ có thực lực mới là cách duy nhất
Một đạo bóng đen hiện lên, mũi kiếm nháy mắt liền hướng tới mặt của Tây Môn Xuy Tuyết.Kiếm pháp của Tây Môn Vô Hận không có cầu kỳ, hoa lệ, thủy chung từ đầu tới cuối chỉ một chữ để diễn ta —–khoái (tốc độ hay còn là nhanh)
Mắt thấy trường kiếm đánh úp lại, Tây Môn Xuy Tuyết vẫn chưa rút kiếm ngăn cản, chỉ vận khởi khinh công thối lui ra phía sau, đồng thời khoát tay, khéo léo sử dụng chiêu thức đơn giản, liền dễ dàng ngăn chặn sự tấn công của thanh trường kiếm.
Tây Môn Vô Hận chiêu thứ nhất thất bại cũng không nổi giận, như tia chớp xuất ra kiếm thứ hai đâm tới, Tây Môn Xuy Tuyết nhìn như là tùy ý vung tay, liền lần nữa phá giải chiêu kiếm của hắn.
Như thế một công một thủ, một đen một trắng, hai bóng người cứ thế cao thấp tung bay, hơn nữa từ họ phát ra hàn quang mạnh mẽ cùng với khí thế bức người làm cho người ta cảm thấy họ đang vui vẻ, thoải mái vui đùa, nhưng người ngoài cuộc thi vô pháp bước vài dù chỉ nửa bước.
Trong thời gian ngắn, Tây Môn Vô Hận đã xuất ra hằng trăm chiêu kiếm, nhưng lại không làm thương tổn đến một sợi tóc của y, điều này làm cho hắn càng thêm kính phục vị Kiếm Thần này.
Đột nhiên trong lúc đo,đạo hàn quang như tia chớp nhoáng lên một cái, Tây Môn Xuy Tuyết xuất thủ, sát khí ngùn ngụt tăng cao, lập tức thối quét lên người của đối phương, trường kiếm theo động tác của y xuất ra khỏi vỏ, hai thân ảng không hẹn mà cùng ngừng lại, đôi bên đều biết kẻ thắng người bại
Cúi đầu nhìn trường kiếm đặt ngay cổ chính mình, Tây Môn Vô Hân thoáng thở dài, nhất chiêu đã bại, xem ra con đường khổ luyện của mình còn rất dài a.
Tây Môn Xuy Tuyết tra kiếm vài vỏ, trước tiên không có bình luận về võ công của Tây Môn Vô Hận, ngược lại nhìn thẳng hắn hỏi: "Người thấy thanh kiếm này như thế nào?"
Tây Môn Vô Hận hơi sửng sốt, tuy không biết dụng ý của Tây Môn Xuy Tuyết, nhưng vẫn là thành thật trả lời: "Kiếm này mới vào thủ hàn khí tập nhân, nhưng khi ra chiêu lại giống có thể tùy lòng ta mà động, hỗ trợ tấn cong, loại cảm giác này……con chưa bao giờ từng có."
Tây Môn Xuy Tuyết thoàng trầm ngầm, sau đó chậm rãi mở miệng, "Kiếm này hàn kiếm bức nhân nhưng lại giống như có suy nghĩ vô cùng nhạy bén, xuy mao đoạn phát, kiếm phong ba thước tam, trọng lượng lục cân tứ lưỡng."
Lời nói của Tây Môn Xuy Tuyết làm cho hắn khiếp sợ không thôi,kiếp trước đam mê tiểu thuyết võ hiệp, hắn lẽ nào không biết những lời này hàm nghĩa như thế nào, kiếm này chẳng lẽ là……?
Nhìn khuôn mặt đầy nghi hoặc của hắn, Tây Môn Xuy Tuyết không đưa rà lời giải thích chỉ thì thạo niệm câu thơ, không biết câu này là niệm cho hắn nghe hay niệm cho chính mình nghe
"Hoàng hà viễn thượng bạch vân gian, nhất phiến cô thành vạn nhận sơn"(Dịch thơ :Xa xa Hoàng Hà vài đóa mây trắng, một mảnh cô thành vạn nhận sơn)
Dường như không hề chú ý tới vẻ mặt kinh khiếp của Tây Môn Vô Hận, Tây Môn Xuy Tuyết lại dùng ngữ khí cực kỳ bình thản nói ra một câu càng làm tăng sự khiếp sợ của hắn: "Từ hôm nay, chủ nhân của thành kiếm này chính là ngươi."
没有评论:
发表评论